MÂY TẦNG NÀO…
Hôm ấy, tôi tình cờ ghé vào một quán cà phê nhỏ nằm khuất trong con hẻm yên tĩnh. Quán có thiết kế hiện đại, bàn ghế gỗ màu trầm, quầy pha chế sạch sẽ với chiếc máy pha cà phê sáng bóng. Khi tôi bước vào, một cô gái đứng sau quầy ngẩng lên nhìn, ánh mắt không chút bối rối, chỉ đơn thuần là quan sát.
Anh uống gì dạ?
Đen đá.
Cô ấy gật đầu, thoăn thoắt điều chỉnh cần gạt. Tiếng máy rền rĩ, dòng cà phê chậm rãi chảy xuống ly sứ trắng.
Sao em không pha phin như mấy quán khác? – Tôi tò mò.
Cô ấy cười nhẹ, đôi mắt ánh lên sự kiên định:
Vì em thích sự hiện đại. Cà phê Ý đều pha bằng máy. Người ta không chỉ uống, mà còn thưởng thức theo cách chuyên nghiệp.
Tôi gật đầu, cảm thấy có chút thú vị. Cô gái này không giống những nhân viên pha chế bình thường.
Tôi bắt đầu ghé quán thường xuyên hơn. Cà phê ngon, nhạc hay, nhưng quan trọng hơn là tôi thích nói chuyện với em – một cô gái vừa thực tế, vừa mộng mơ theo cách rất riêng.
Anh làm nghề gì vậy?
Tôi nhấp ngụm cà phê, cười nhạt: Nhân viên bình thường thôi.
Em nhìn chiếc đồng hồ Patek Philippe trên tay tôi, nhếch môi:
Chắc anh là nhân viên “đặc biệt”?
Tôi cười lớn. Cô gái này sắc bén hơn tôi nghĩ.
Một lần, tôi đưa em đến trung tâm thương mại, định mua tặng em bộ váy đẹp. Nhưng em lắc đầu:
Đồ ở đây không hợp với em.
Sao lại không hợp? Hàng hiệu mà?
Hàng hiệu thì chỉ là “xịn” thôi. Còn đẹp hay
không, là do người mặc!
Rồi em kéo tôi đi chợ đồ cũ. Trong khi tôi nhăn mặt vì mùi ẩm mốc, em lại vui vẻ lật từng chiếc áo. Khi thử một chiếc đầm xanh, em quay sang hỏi:
Đẹp không?
Tôi sững lại. Rõ ràng, trên người em, bộ váy cũ kỹ ấy trở nên sống động đến lạ.
Ừa… Đẹp thật!
Em nháy mắt tinh nghịch. Lúc đó, tôi nhận ra, em không cần sự xa hoa để toả sáng.
Tôi đưa em về ra mắt gia đình. Mẹ tôi – một người phụ nữ quý phái, ngồi trong phòng khách rộng lớn, mắt sắc sảo nhìn em. Bên cạnh bà, chị gái tôi – một doanh nhân thành đạt, khoanh tay quan sát.
Cháu làm gì? – Mẹ tôi hỏi.
Dạ, con pha chế cà phê.
Chị gái tôi khẽ bật cười, giọng có chút châm chọc: Nghề này có tương lai không em?
Em không tỏ ra khó chịu, chỉ mỉm cười:
Em nghĩ, nghề nào cũng có tương lai, nếu mình
giỏi.
Mẹ tôi nhấp ngụm trà, ánh mắt sắc lạnh:
Cháu có nghe câu: “Mây tầng nào, gặp mây tầng
đó” không?
Tôi cứng người. Đây chính là thử thách.
Em không hề nao núng, nhẹ nhàng trả lời:
Con không giàu, nhưng con biết cách ngẩng cao đầu
Chị tôi khẽ nhướng mày. Mẹ thì nheo mắt, như đang cân nhắc điều gì đó.
Sau bữa tối, mẹ gọi tôi vào phòng làm việc.
Con thật sự nghiêm túc với cô ấy?
Tôi gật đầu.
Mẹ không chấp nhận.
Tại sao?
Mẹ im lặng một lúc rồi nói:
Vì con xứng đáng với một người cùng đẳng cấp.
Tôi bật cười:
Mẹ từng nghèo, nhưng vẫn cưới được bố con
một doanh nhân thành đạt.
Mẹ khựng lại, ánh mắt có chút đau đớn. Tôi biết, bà từng chịu nhiều khinh miệt trong quá khứ, và bà không muốn tôi đi vào vết xe đổ thôi.
Mẹ chỉ muốn con có cuộc sống dễ dàng hơn
Nhưng mẹ ạ, dễ dàng không phải lúc nào cũng là
hạnh phúc.
Mẹ không nói gì, chỉ nhìn ra cửa sổ.
Chúng tôi vẫn tiếp tục bên nhau. Nhưng tôi cảm nhận được, em bắt đầu có chút khoảng cách. Một ngày, khi đang ngồi trong quán cà phê của em, tôi thấy một người đàn ông bước vào. Anh ta cao lớn, phong thái tự tin, nhìn thoáng qua đã biết là kiểu người thành đạt.
Em vui vẻ chào đón, thậm chí còn rót cà phê cho anh ta bằng chính đôi tay thường làm điều đó cho tôi. Tôi không hiểu sao mình lại cảm thấy khó chịu.
Khách quen à?
Em gật đầu:
Anh ấy là chủ chuỗi cà phê nổi tiếng. Đang muốn hợp tác với em.
Tôi không nói gì, chỉ siết chặt ly cà phê trong tay.
Tối hôm đó, tôi hỏi em:
Em có nghĩ đến việc mở một quán lớn hơn không?
Em mỉm cười:
Nếu có cơ hội, tại sao không?
Lần đầu tiên, tôi cảm thấy bất an.
Rồi chuyện gì đến cũng đến. Một hôm, em nhắn tin cho tôi:
“Em muốn đi Ý một thời gian.
Tôi lặng người.
Tôi đến quán cà phê tìm em. Em đang đóng gói đồ đạc, đôi mắt không chút dao động.
Tại sao?
Em muốn học hỏi thêm.
Còn anh thì sao?
Em khẽ cười:
Nếu yêu nhau thật lòng, khoảng cách không là vấn đề.
Tôi nhìn em. Người con gái tôi yêu, không bao giờ bị ràng buộc bởi bất cứ điều gì.
Em có bao giờ sợ mất anh không?
Em lắc đầu:
Anh có bao giờ sợ mất em không?
Tôi im lặng.
Ngày em đi, tôi không ra tiễn. Tôi biết, nếu nhìn thấy em kéo vali rời khỏi, có lẽ tôi sẽ không kìm được mà kéo em lại.
Nhưng tôi không làm vậy.
Vì tôi biết, em không thuộc về một chiếc lồng. Em là mây, và tôi không thể giữ mây lại.
Vài tháng sau, tôi nhận được tin nhắn từ em: “Anh có biết không, cà phê Ý ngon thật!”
Tôi bật cười, nhìn ly espresso trên bàn.
“Anh biết chứ. Chỉ là, thiếu em pha thôi.”
#đồnghồcổ #tiệmđồcổ #đồnghồodo
